Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

Sáng đón chiều đưa

Thằng em tra chết tiệt của EM (Nhung) mượn xe máy đi về quê mấy ngày, thành ra cả 3 ngày T5-T6-T7 em không có xe đi. Tự dưng lại có cơ hội trở thành xe ôm riêng của EM, hờ hờ.

Thứ 5 (chiều): cũng làm liều thôi, kệ xác không biết là em lấy lại xe máy chưa, cứ phi thẳng đến ngã tư Hà Đông và nhắn "Anh đến trước cửa cty em rồi nhé, cứ làm việc xong việc thì ra anh đưa về nhà". Nghĩ bụng bảo ông ngồi ngay quán trà đá đầu cty, chạy lên mây! Thế là đèo em về. Lúc về hỏi thăm sáng nay đi = gì đi làm ? em bảo đi taxi, mình kêu : ôi thế thì tốn nhiều tiền lắm cả 100K chứ chẳng ít, em bảo : nhiều hơn cơ hic 150K, xót xa thế. Thế là từ đấy có "dã tâm" hôm sau sẽ đón em đi làm từ sáng sớm.

Thứ 6 (sáng): không rõ là em đi làm từ mấy h. Nhưng đi từ Trần Thái Tông đến ngã tư Hà Đông xa lắm, mà giờ làm thì chắc là làm từ 7h30 (ngân hàng làm sớm mà), mình cứ đến từ 6h30 cho chắc chân. Thế là phải đặt đồng hồ dậy sớm từ 6h15, buồn ngủ gần chết, mắt đỏ lòe. 6h30 đến nơi, ngồi gốc đa ngoài cổng nhà em chờ (nhà em trọ có 1 gốc đa to đùng, và có cái ghế đá ở đấy). Gọi 3-4-5 lần, em không nghe máy, hic, không lẽ em nó đi rồi, để điện thoại trong túi không nghe thấy. Tự nhủ cố kiên nhẫn xem nào. 7h gọi lại lần thứ 6, em mới trả lời giọng ngái ngủ : em chưa dậy, mình như vớ được vàng : thế hử, anh đang chờ ở gốc đa nhé, xe ôm đang ngồi chờ, cứ bình tĩnh, anh đưa đi làm. Hic, thế mà ra đến nơi nàng còn điệu : thôi anh đi đi, không chậm giờ làm cty anh, anh lại phải đi đi về về mất công ra. Mình lại phải ra sức thuyết phục : cty anh làm 9h cơ, không ngại, mà anh mất công chờ 45 phút rồi, lên xe đi nào. Thuyết phục một hồi nàng mới chịu đi đấy. Mà nghĩ lúc chờ ở gốc đa cũng hay, vì xưa mình có nghe 2 câu thơ :

"Còn duyên kẻ đón người đưa, hết duyên thì ngồi gốc cây đa í a đợi chờ ... "

Chắc mình hết duyên, em thì còn duyên :), sáng đi sớm định rủ em đi ăn, lại đùng mùng 1 âm lịch, em bảo kiêng cả ngày ăn chay, bó tay đen như chấy.

Thứ 6 (25-11-2011) chiều : định không đi đón em về nữa, vì hơi say beer (uống buổi trưa). Nhưng mà kệ, cứ phi đến ngã tư Hà Đông, đến gần nơi nhắn : anh đưa về nhé. Em phản đối ngay : hôm nay em đi về với bạn rồi anh không cần đến đâu. Hic éo biết thằng nào vậy ta, em có người khác ư ? Mặc kệ cứ đến xem mặt thằng đáng ghét đó thế nào, đang có beer trong người cơ mà, liều lắm. Mình nhắn lại : "không bảo sớm anh đang ở trước cửa văn phòng em rồi". Đợi 40p chơi được mấy ván game Cover Orange (giải cứu quả cam). Em cũng về đi cùng xe với mình, chẳng có ma nào đưa em về hết (hí hí).

Thứ 7 (sáng) : vẫn đến gốc đa nhắn : anh đợi dưới gốc đa nhé? em nhắn lại : hôm nay em đi học rồi, không đi làm, nghỉ làm, anh cứ đi làm đi không phải đón nữa, bạn cùng cty đến đón em đi học :(, thế mới đau, đành về vậy thôi biết sao giờ ?

Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại thì vụ đưa đón này hay, iu vào mà không đưa đón mất hết cả thú vị. Chính ra là mình chứng minh em vẫn còn nhiều duyên lắm, và em đáng được hưởng sự nâng niu chiều chuộng ấy :), chưa đến đoạn "hết duyên là đi sớm về trưa mặc lòng"

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011

Vui vui

Em gọi cho mình hỏi lịch nhạc sống ở Trịnh Ca. Em bảo có bạn ở quê lên hanoi chơi, nên dẫn bạn đi nghe nhạc. Định bụng sẽ vác xác đến chỉ để trả tiền ngồi nhìn em, thế là đủ. 8h30 có mặt ở quán. Thấy em ngồi với 4 cô gái và 1 thằng nữa. Sao mình ghét cái thằng này thế không biết, cử chỉ có vẻ rất thân mật, chưa rõ đầu đuôi ra sao, chỉ biết em rất hay cười với thằng đáng ghét ấy mà lại chẳng nói gì với mình. Xét chung ra thì thằng đáng ghét cũng nhiều điểm hơn mình, đẹp trai hơn, em quý nó hơn :((, không lẽ đối thủ của mình đây sao ? Có vẻ như em cũng đoán được tâm lý của cả nhóm nên giới thiệu : "Anh Khánh là bạn tớ, còn đây là bạn Tài bạn thân học cùng cấp 3 của em", hehe, nhẹ cả lòng, chúng nó lại bảo mới quen nhau thì bỏ mẹ. :))

Xong đến đoạn thanh toán 195k, mình cứ đưa tiền trước cho chủ quán. Em thấy thế lừ mắt: "anh để em trả, toàn bạn em". Em cũng đưa. Con bé thu tiền lưỡng lự "em lấy của ai đây ?". Em bảo : "lấy tiền của chị" (rất nghiêm túc). Nhưng cũng có 1 chút lưỡng lự. Chú Tài thì bảo : "anh nhanh tay quá". Nghĩ 1 lúc mình bảo thôi để em trả :D, haha, mình cứ bảo chủ quán để mình lo chắc em cũng đồng ý. Nhưng nghĩ bụng để em ra oai một chút cũng được. Thế là mỗi chuyện vớ vẩn nhưng mình vẫn thấy vui vui : thấy mình được gần em hơn, và hơn cả là chứng minh được lòng chân thành, kaka.

Một buổi tối thú vị. Lúc em gọi mình còn hỏi, mai đi ăn tối nhé? em bảo : em không chắc đâu, bạn em từ quê lên không chắc đã đi được với anh đâu (đúng là bạn ở quê lên thật, không thì chắc mình phát điên vì ghen). Hehe, có vẻ như em đã xuôi xuôi, không còn ghét mình như hôm mới ngỏ lời nữa. hí hí :D

Ký sự tối 08.10.2011

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

Chuyện của một ngày mưa bão

Đã làm một việc mà mọi thằng đàn ông phải làm : "tỏ tình với em".

Lúc đầu không biết bắt đầu từ đâu, hơi run. Mọi thứ lộn tùng phèo, quên sạch những điều quan trọng cần nói. Nhưng mà ngồi một lúc thì mọi việc cũng ổn. Ngồi tầng 1 MAXX Cafe vào một ngày mưa gió (30-09-2011). Đúng ngày siêu bão Nesat đổ bộ vào Hà Nội.

Mình bảo mình thích nói chuyện vào những ngày mưa gió thế này vì đó là lúc vắng nhất, để em có thể nghe rõ nhất. Mọi chuyện cuối cùng cũng ổn, em cũng có 1 số lựa chọn khác (1 vài chàng khác). Nhưng mình cứ liều, lần đầu tiên tỏ tình, cũng là lần đầu tiên cầu hôn (Ghép cả 2 việc vào 1 ngày). Lựa chọn ai là do em quyết. Cứ xong việc mà mọi thằng đàn ông đều phải làm là yên tâm tạm thời cái đã. Xong được một việc lớn, những cái khác tính sau. Số nó không tới thì có muốn cũng chẳng được. Cuối buổi hai đứa cùng nghe bài : "because you love me" (Celine Dion)

Giờ thì chờ đợi xem thành hay bại thôi. Làm được gì thì cố gắng làm tiếp cho em, cho hạnh phúc 2 ta (hehe)

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Thử thách thực sự


Em về quê, chắc chắn.
Mình đối mặt với thử thách thực sự, không rõ có đủ quyết tâm để theo em đến cùng về quê em không nữa.
Nếu công việc không thuận mình có về không ?
Bố thì vẫn ốm
:(
Hy vọng là mọi chuyện sẽ chuyển biến theo chiều hướng thuận lợi.
Đòi được tiền nợ là mọi việc xuôi cả.
----
Chờ đợi !
Nằm xuống mà chẳng làm thế nào ngủ được, lại mất ngủ đêm nay

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2011

Đêm mất ngủ


Mẹ báo tin bố ốm đang nằm trong bệnh viện
Công việc chẳng đâu vào đâu, mọi thứ dang dở, nợ đầm đìa
Em cũng thế, chưa có gì là rõ rành
Định chờ mọi thứ ổn thỏa rồi tính
Cứ kiểu này kệ mẹ nó, làm mọi thứ song song, không chờ đợi việc trước việc sau nữa.

Không thể nào ngủ ngon giấc được :(

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Bề bộn


Một tháng chẳng có thông tin nào hay ho đáng để mình hài lòng, ngoại trừ món quà tặng ý nghĩa này.

Cũng được an ủi phần nào :D

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Kẻ bất tài

Tính từ giữa năm 2010 cho đến giờ, mình chưa lập được thành tích gì gọi là đáng nể, tự thấy khinh bản thân quá, chẳng làm được việc gì ra hồn, cái gì cũng dở dở giang giang... Ta là kẻ bất tài!

Tướng giỏi là phải gắn với chuỗi thành tích, mình có lập được thành tích nào đâu ? :((

haizzzz